Lịch sử hình thành của Arsenal

    Share

    Ruk@w@
    Super Mem
    Super Mem

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 479
    Ngày sinh : 14/06/1988
    Tuổi : 28
    Đến từ : Hà Nội
    Chức vụ :
    Mod

    Sở thích : ngủ, đọc truyện tranh, chơi bóng rổ
    Sở ghét : ghét bị lừa
    Tình trạng hôn nhân : Lẻ loi
    Điểm bầu chọn : 0
    Điểm cống hiến : 3031
    Ngày tham gia : 24/08/2008

    Lịch sử hình thành của Arsenal

    Bài gửi by Ruk@w@ on Thu Aug 28, 2008 9:58 am

    PHẦN THỨ NHẤT - GIAI ĐOẠN 1886-1919

    1886 -ARSENAL RA ĐỜI

    Tất cả mọi thứ bắt đầu cách đây 115 năm vào năm 1886 tại Woolwich
    Arsenal, một căn cứ đạn dược lớn bên dòng sông Thames. Đó là những ngày
    mà chiến tranh còn bao phủ (giữa Anh và Achentina). Một nửa dân số đang
    sống trong London và các công nhân từ khắp Anh quốc đang tụ tập ở phía
    nam để tìm việc.
    Năm 1885, ở tuổi 22, David Danskin từ Kirkcaldy rời đến Woolwich. Anh
    được nhận vào làm như một người thợ học việc lắp ráp cơ khí. Cũng trong
    thời gian ấy, một người đàn ông kiên trì đi suốt từ County Durham tới
    để tìm việc. Đó là Jack Humble.

    Ông tìm được việc làm, bắt đầu làm việc tại công xưởng Dial Square –
    trung tâm của nhà máy. Và chẳng bao lâu sau, Humble cũng như Danskin và
    một nhóm nhỏ những người đàn ông khác tại công xưởng nhận ra rằng họ có
    cùng một sở thích, cùng một niềm say mê: BÓNG ĐÁ.

    Bóng đá hiện đại chỉ thực sự bắt đầu vào thế kỷ 19 và vào giữa những
    năm 1840 nó chỉ được chơi tại Anh quốc. Và vấn đề nảy ra là, các khu
    vực có các luật chơi khác nhau. Có rất nhiều sự khác nhau về chiều cao
    và rộng của khung gỗ và các trận đấu có thể kéo dài từ ngày này qua
    ngày khác. Một vài luật lệ dựa vào chơi tay hơn là chân. Và để thi đấu
    với nhau, tất cả các khu vực phải cùng có một luật lệ chung. Đá vào đối
    thủ và ôm bóng sẽ là phạm luật, và sự sáng lập ra Rugby Football Union
    (tạm dịch là Liên đoàn bóng đá, chữ rogby trên thực tế là bóng bầu
    dục). Vào năm 1880 có 128 câu lạc bộ gia nhập vào FA, 80 từ phía nam
    Anh, 41 từ phía bắc Anh, 6 từ Scotland và thậm chí 1 từ Australia.

    Cùng lúc đó, tại Nottingham, 2 cựu cầu thủ của Forest danh tiếng là
    Fred Beardsley và Morris Bates quyết định tìm kiếm cơ hội tại London.
    Rời Nottingham, họ được nhận vào làm tại chính Woolwich Arsenal, và với
    chung tình yêu bóng đá, rất nhanh chóng 15 chàng trai trong công xưởng
    đã tập hợp lại chơi bóng cùng nhau. Sự có mặt của Beardsley và Morris
    như một chất xúc tác và David Danskin đã khởi xướng ý kiến thành lập
    một đội bóng công nhân ngay trong công xưởng, đội bóng Dial Square.
    Họ quyết định hợp nhau lại và mua một quả bóng. Việc này là một cố gắng
    rất lớn bởi vì khi đó tiền bạc là vô cùng khó khăn đối với họ. Điều
    kiện nhà ở thì vô cùng tội tệ, quá đông người trong một căn nhà quá
    nhỏ, quả thật là rất nhỏ. Cả mấy gia đình cùng chung sống trong 2 căn
    phòng và thực phẩm thì khan hiếm – bánh mỳ, bơ, khoai tây, một tí thịt.
    Không có nước máy và cả khu phố phải san sẻ với nhau hai toa lét và một
    cái máy bơm nước, mà nước bơm lên thường bẩn. Bóng đá lúc đó có ý nghĩa
    hơn một trò chơi nhiều. Đó là niềm khuây khoả làm nhẹ bớt những gian
    khổ của cuộc sống thực tại.

    11/12/1986

    Một thời gian sau, những chàng trai này nhận ra rằng họ có tiềm năng.
    Và họ không muốn chơi bóng để giải trí đơn thuần nữa. Họ muốn chơi bóng
    thật sự. Eastern Wanderers được chọn làm đối thủ thử sức đầu tiên .
    Trận đấu diễn ra vào ngày 11/12/1896 tại Millwall, trên 1 mảnh đất nhỏ.
    Khó có thể nói đó là 1 sân bóng hoàn hảo, tuy nhiên đội bóng non trẻ đã
    kiếm được trận thắng đầu tiên với tỉ số 6-0 đậm đà nghiêng về Dial
    Square với Danskin làm đội trưởng. Trận thua làm các cầu thủ Eastern
    Wanderers vô cùng bối rối cũng như xấu hổ, nhưng ngược lại đối thủ của
    họ cực kì phấn khích. Với những tài năng thực sự như vậy, Dial Square
    muốn làm điều gì đấy để thể hiện tài năng của mình hơn là chơi vài trận
    lẻ tẻ. Và họ muốn lập ra một câu lạc bộ chính thức và nâng cao tài năng
    của mình đến hết mức có thể. Một vài người có kĩ năng đỉnh cao của bóng
    đá còn số còn lại thì đang cố gắng phát triển. Nhưng bất kể tài năng
    của họ cao thấp thể nào, họ đều có “một sự ràng buộc chung”. Đó là họ
    muốn chơi một thứ bóng đá đỉnh cao.

    24/12/1986

    Và cuộc họp đầu tiên để bàn bạc diễn ra tại quán rượu Royal Oak (bây
    giờ gọi là The Pullman) vào ngày Giáng sinh năm 1886. Và những lời đồn
    về một câu lạc bộ mới thành lập với biết bao điều lý thú trong đó đã
    lan đi từ công xưởng ra khắp nơi trong nhà máy.
    Bên trong quán rượu rất nóng. Dầy đặc khói thuốc và gương mặt đỏ gay
    của những người đàn ông trong những bộ đồ mòn cũ đang nhấm nháp từng
    ngụm rượu. Nhiều lời tranh luận giữa mọi người diễn ra vô cùng sôi nổi.
    Đó là không khí của một sự chờ đợi. Dĩ nhiên, mọi người đều đồng ý với
    ý kiến lập ra một câu lạc bộ. Nhưng vấn đề là ở chỗ họ cần thêm nhiều
    chữ kí và các biên bản chính thức. Họ cần quần áo, một sân vận động và
    tiền. Tại nơi này không có sự dư thừa và mọi người đều phải vật lộn với
    chỉ 4 siling một ngày (siling, đồng tiền Anh có giá trị 12 penni cổ cho
    đến 1971, bằng một phần hai mươi của đồng pao). Và cái đầu tiên, và đội
    bóng cần phải có một cái tên. Cái tên Dial Square chẳng làm ai thích
    thú, và mọi người đều cho rằng cần 1 cái tên gây ấn tượng mạnh hơn,
    ngoài ra nó không còn hợp lý nữa vì các cầu thủ sẽ là từ khắp các nơi
    trong nhà máy. Một ý kiến được đưa ra: kết hợp tên quán Royal Oak và
    Woolwich Arsenal. Với công thức trên , đội bóng sẽ có 1 cái tên thật ấn
    tượng , đó là Royal Arsenal (Kho thuốc súng Hoàng gia). Đề xuất nhanh chóng được sự hoan nghênh của mọi người và kể từ ngày giáng sinh năm
    1886, ROYAL ARSENAL ra đời. Giấc mơ của chúng ta bắt đầu...
    Chỉ với một cái tên, Royal Arsenal phải có các kế hoạch vạch trước.
    Việc đầu tiên là đồng phục sẽ là như thế nào. Và tiền sẽ ở đâu ra.
    Những ngườit trong câu lạc bộ đang phải sống giữa sự khắc nghiệt, và
    gần như một phần tư dân số phải sống dưới mức nghèo khổ. Những đứa trẻ
    kiệt sức vì nghèo túng, chơi chân không trên các con phố ẩm ướt, hôi
    thối mùi nước cống và bồ hóng. Chỉ có chủ hiệu cầm đồ là phát đạt tại
    nơi đây.

    Vào thời điểm vô vọng đó là lúc cần đến các quyết định liều lĩnh. Để
    trái bóng được lăn, Beardsley và Bates đã thuyết phục câu lạc bộ cũ của
    họ và kêu gọi sự giúp đỡ. Và đó là một bước đi đúng đắn, Forest đã hào
    phóng đáp ứng bằng 11 chiếc áo đỏ (thủ môn mặc áo giống cầu thủ). Ngoài
    ra họ còn tặng thêm một quả bóng. Thật là đáng quý với câu lạc bộ lúc
    đó (về sau, để cảm ơn sự giúp đỡ trong buổi ban đầu khó khăn, năm 1965,
    năm kỉ niệm 100 năm thành lập Nottingham Forest, Arsenal đã tặng câu
    lạc bộ bộ đồng phục thi đấu bằng tơ lụa). Vấn đề nữa là đội cần tìm địa
    điểm chơi bóng, tuy nhiên việc này không khó khăn như đã tưởng. Vào
    thời điểm đó, một sân bóng chỉ có bốn cột cờ, 2 cột cờ cho mỗi bên,
    chưa có khung gỗ với xà ngang. Nhưng dù thế nào đi nữa, tất cả những gì
    cần là một sân toàn cỏ. Plumstead Common đã được chọn lựa. Mọi thứ đều
    sẵn sàng. Mọi người đều sẵn sàng.

    1887

    Trận đấu chính thức Royal Arsenal chơi trên sân nhà Plumstead Common
    thi đấu với Erith. Kết quả trận đấu: 6-1 nghiêng về đội chủ nhà.

    1888

    Sáu chiến thắng trong 9 trận giao hữu đã thúc đẩy câu lạc bộ phát triển
    nhanh chóng. Nhưng có vấn đề phát sinh: Plumstead Common trở nên hoàn
    toàn không thích hợp bởi nó không chỉ là một sân công cộng mà nó còn là
    nơi diễn tập quân sự. Sau mỗi buổi tập cái sân bị tan tành bởi các pháo
    binh, kỵ binh đã dày xéo lên hết sân. Cần phải tìm ra một sân vận động
    mới. Việc chuyển đến sân Plumstead Marshes cũng không giúp ích được bao
    nhiêu. Sân này quá ẩm ướt và đội bóng phải đá trong màn sương mù lạnh
    giá với những vũng nước đông cứng lại, đôi khi còn không thể chơi được.
    Và một sân vận động mới là yêu cầu cấp bách nếu đội bóng muốn chơi ở
    mùa giải tới. Đó là Manor Field (sau đó được đổi tên thành Manor
    Ground). Sân vận động thứ hai với mùa giải thứ hai, và 22 trận bóng đá.
    Mọi thứ càng ngày càng tốt đẹp và Royal Arsenal chỉ chịu 4 trận thua.
    Nhiều cầu thủ từ các khu vực khác được thu hút về đây, đặc biệt là từ
    rất nhiều căn cứ quân sự ở đó, và số lượng fan thì càng ngày càng đông.
    Có tới 1000 khán giả đang theo dõi Woolwich Red (Biệt danh của Arsenal
    lúc đó).

    1890

    Năm 1890 là 1 năm đầy ý nghĩa với đội bóng. Họ đã giành được chiến lợi
    phẩm đầu tiên, đó là Kent Senior Cup (thắng 6-0 trước St Bartholemew's
    Hospital). Tiếp sau đó là Kent Junior Cup và vẻ vang hơn, đội bóng kết
    thúc 1 năm thắng lợi với chiếc cúp London Charity danh tiếng. Trong
    giải đó, Royal Arsenal đã oanh liệt vượt qua Old Westminsters trong
    trận chung kết với tỉ số 3-1 ngay trên sân nhà Manor Ground trước sự
    chứng kiến của 10000 khán giả. Đó quả là 1 sự kiện lớn tại thành London.

    1891: Chuyên nghiệp


    Sau thành công lớn năm trước, sang 1891, Royal Arsenal quyết định một
    lần nữa chuyển nơi thi đấu sang khu vực đại lộ Plumstead. Địa điểm được
    chọn là sân Invicta, đây là 1 sân bóng khá tốt, với mặt sân bằng phẳng,
    khán đài cho người hâm mộ và đặc biệt có riêng phòng thay đồ - thay vì
    trước đây phải dùng WC của quán rượu địa phương! Trận đấu đầu tiên trên
    sân nhà mới là trận đấu trong khuôn khổ cúp FA tiếp Derby. Thật đáng
    tiếc khi đó là 1 trận thua (1-2). Không những vậy, Royal Arsenal còn
    phải đối mặt với tình trạng không giữ được chân các cầu thủ tốt nhất
    của mình trước sự nhòm ngó của các đội bóng lớn bấy giờ ở London. Làm
    sao đây? Câu trả lời duy nhất, đó là Royal Arsenal phải trở nên chuyên
    nghiệp. Nhưng kế hoạch thì thật sự không đơn giản chút nào. Liên đoàn
    bóng đá London khi đó luôn cho rằng các đội bóng amateur sẽ làm giảm
    trình độ chuyên nghiệp. Và lời yêu cầu của Jack Humble đã gây sốc và
    khó chịu cho các nhà cầm quyền ở phía nam, nhưng Jack muốn điều tốt
    nhất cho câu lạc bộ và ông không dừng lại. Một hội nghị hàng năm được
    tổ chức tại Windsor Castle Music Hall để quyết định giải quyết vấn đề.
    Rất nhiều câu lạc bộ đã đến từ miền trung và miền bắc, nơi mà sự chuyên
    nghiệp hoá được chấp nhận. Họ ủng hộ cho bước tiến này, và ủng hộ việc
    Royal Arsenal trở thành chuyên nghiệp. Và các vấn đề bắt đầu nảy sinh.
    Một quyết định được được đưa ra, Liên đoàn bóng đá London rất giận dữ
    và đã ngay lập tức đuổi Royal Arsenal. Câu lạc bộ bị cấm chơi bóng với
    các câu lạc bộ phía nam. Nhưng các tổ chức chuyên nghiệp rất sẵn sàng
    giúp đỡ và đồng ý đi đến phía nam để chơi các trận giao hữu. Điều này
    đảm bảo rằng cuộc biểu tình của đội bóng được giữ vững.

    1893

    Royal Arsenal đã sắp xếp 57 trận đấu giao hữu cho mùa giải chuyên
    nghiệp đầu tiền, và mùa giải sau đó là 56. Đội bóng ngày càng mạnh hơn
    và vào năm 1893, một lời đề nghị làm thành viên của giải chuyên nghiệp
    được đưa ra. Giải lúc đó đang phát triển với hạng hai và đang muốn mở
    rộng tới nhiều vùng khác. Lời đề nghị được chấp nhận và Royal Arsenal
    bây giờ đã là một câu lạc bộ chuyên nghiệp. Nhưng lại có vấn đề phát
    sinh, Royal Arsenal đã trả gấp đôi số tiền thuê thông thường ở sân
    Invicta, và bấy giờ chủ đất đang nghĩ rằng ông ta sẽ đòi thêm tiền.
    Không, dĩ nhiên câu lạc bộ sẽ không để ông ta làm như thế. Nhưng chỉ 3
    tháng nữa là bước vào mùa giải mới . Câu lạc bộ lại lâm khó khăn . Một
    lần nữa sân Manor đề nghị, với một nền tảng lâu dài hơn. Quyết định
    được đưa ra là mua sân vận động. Đó là một sự tiến bộ lớn bởi vì cần có
    nhiều tiền : 4000 bảng . Nhưng câu lạc bộ của chúng ta là một câu lạc
    bộ giàu tham vọng. Với sự hình thành một công ty trách nhiệm hữu hạn –
    the Woolwich Arsenal Football và Athletic Company Ltd - tiền được chia
    sẻ. Và cho dù chưa chơi bất cứ trận nào cho Woolwich, câu lạc bộ gia
    nhập vào giải với cái tên Woolwich Arsenal FC . Cổ phiếu bán ra đã được
    người hâm mộ nhiệt tình mua ủng hộ. Đã có 860 người mua lại 1552 cổ
    phiếu (trong đó cổ đông lớn nhất là một chủ quán rượu địa phương ) và
    như vậy, câu lạc bộ có đủ số tiền cần thiết để sở hữu sân Manor. Với sự
    ủng hộ của người hâm mộ, Woolwich Arsenal đã chuẩn bị sẵn sàng cho mùa
    giải chuyên nghiệp đầu tiên: giải Hạng Hai (trận đấu đầu tiên là trận
    hòa Newcastle United). (to be cont...) Very Happy
    St & chỉnh sửa

    Ruk@w@
    Super Mem
    Super Mem

    Giới tính : Nam
    Tổng số bài gửi : 479
    Ngày sinh : 14/06/1988
    Tuổi : 28
    Đến từ : Hà Nội
    Chức vụ :
    Mod

    Sở thích : ngủ, đọc truyện tranh, chơi bóng rổ
    Sở ghét : ghét bị lừa
    Tình trạng hôn nhân : Lẻ loi
    Điểm bầu chọn : 0
    Điểm cống hiến : 3031
    Ngày tham gia : 24/08/2008

    Re: Lịch sử hình thành của Arsenal

    Bài gửi by Ruk@w@ on Thu Aug 28, 2008 10:04 am

    1904

    10 năm chơi tại giải Hạng 2, Woolwich Arsenal chịu khá nhiều thăng
    trầm, năm 1896 họ cay đắng thua 0-8 trước đội bóng Loughboroughnhưng
    các chàng pháo thủ cũng rửa được mối hận bằng trận vùi dập lại
    Loughborough năm 1900 với tỉ số 12-0. Một sự kiện đáng chú ý là Harry
    Bradshaw đến với Woolwich Arsenal năm 1901. Với tư cách là huấn luyện
    viên, ông đã dẫn dắt đội bóng lần lượt xếp hạng 4 (năm 1902), 3 (năm
    190 ) và như 1 điều tất yếu, năm 1904 họ xếp thứ 2 chung cuộc và giành
    quyền lên chơi tại giải hạng nhất, hạng đấu danh giá nhất Anh Quốc.
    Trong 9 năm đầu thi đấu, thành tích nổi bật của Arsenal là vào lọt vào
    bán kết FA (1906) và xếp thứ 6 chung cuộc trên bảng xếp hạng. Đặc biệt,
    mồng 2 tháng 11 năm 1907 , Arsenal tham gia trận Derby đầu tiên giữa
    các đội bóng London trong khuôn khổ giải vô địch quốc gia. Đó là trận
    Chelsea tiếp Arsenal trên sân nhà Stamford Bridge.

    1910

    Công ty sở hữu câu lạc bộ lâm vào sa sút và buộc phải đóng cửa. Một
    công ty mới được lập ra. Cũng trong năm này Henry Norris đến với đội
    bóng. Đó là một người đàn ông nhiều tham vọng, trước khi đến Arsnal,
    ông là chủ tịch CLB Fulham đồng thời là một nhà kinh doanh trong lĩnh
    vực bất động sản. Nhận thấy Fulham không thể bay xa, Norris đã rời CLB.
    Ông nuôi ý tưởng kết hợp Woolwich Arsenal và Fulham nhưng các đội bóng
    bấy giờ ở London tỏ ra e sợ liên minh này và đã phản đối. Kế hoạch
    không thành nhưng là một người có tầm nhìn và khôn khéo, Norris đã vực
    lại được Woolwich Arsenal bấy giờ đang ở bên bờ vực sa sút.

    1913

    Thật tồi tệ, đội bóng kết thúc mùa bóng với chỉ vỏn vẹn 18 điểm, hơn
    thế nữa cả mùa giải họ nếm mùi chiến thắng đúng 3 trận! Đó là một kỉ
    lục buồn ("sánh ngang" với Arsenal là Stoke City, họ cũng chỉ thắng 3
    trận trong mùa giải 1984 -1985). Đội bóng phải xuống hạng! Và câu lạc
    bộ đã có rất nhiều thay đổi, trong đó có nhiều điểm được coi là bước
    ngoặt trong lịch sử đội bóng. Một đặc điểm của miền Nam London hồi đó
    là việc đi lại rất khó khăn, giao thông chưa được thuận tiện. Và do đó
    lượng CĐV là khá hạn chế. Vậy là với tầm nhìn xa trông rộng của Henry
    Noris, sau 27 năm chơi tại miền Nam London, đội bóng quyết định vượt
    sông Thames, dời lên phương Bắc, lấy Highbury làm sân nhà. Đó là một
    địa điểm rất tốt, ngay cạnh sân là ga xe điện ngầm Gillespie Road, nối
    liền khắp nơi trong thành phố. Người láng giềng Tottenham Hotspurs chỉ
    cách đó 4 dặm lại tiếp tục phản đối vì sợ mất ảnh hưởng đối với cổ động
    viên nhưng ban lãnh đạo Woolwich Arsenal hiểu thế nào là những lời gièm
    pha và họ kiên định làm những gì có lợi nhất cho câu lạc bộ. Và thực tế
    đã cho thấy đó là quyết định thật sáng suốt. Với việc gắn bó với
    Highbury, thành công và danh vọng đã đến với Arsenal (đổi tên năm 1915,
    sau khi mọi công việc hoàn tất). Highbury trở thành sân nhà của Arsenal
    vào ngày 5/9/1913. Lúc đầu, ban lãnh đạo của CLB chỉ đồng ý thuê sân
    trong thời hạn 21 năm trước khi chuyển sang một SVĐ mới hơn. Do sân lúc
    đó thuộc quyền sở hữu của trường đại học St.Johns, người ta yêu cầu các
    trận đấu không được diễn ra vào các ngày năm mới hoặc Giáng Sinh. Về
    sau quy định này được huỷ bỏ vào năm 1925 sau khi Arsenal bỏ ra 64.000
    bảng Anh (một khoản tiền lớn lúc bấy giờ) để mua toàn bộ SVĐ vì Arsenal
    không tìm được một vị trí thuận lợi nào khác ở Bắc London để xây SVĐ
    riêng cho mình. Số lượng khán giả ngày càng tăng trở thành sức ép lớn
    với Arsenal và mặc dù đang mắc nợ rất nhiều trong thời gian này, CLB
    vẫn quyết định xây SVĐ mới.

    Rất nhiều công việc đã được tiến hành trong nhiều thập kỉ. Mặt sân bị
    nghiêng đã được tu sửa lại, các đường hầm, phòng thay quần áo, và các
    hàng rào được xây dựng lên trong những năm sau đó. Nhưng những dấu ấn
    định hình thực sự của Highbury chỉ bắt đầu xuất hiện trong những năm
    đầu của thập niên 30. Năm 1932, Quận công Windsor cắt băng khánh thành
    khán đài lớn phía Tây có sức chứa 4000 chỗ ngồi và 20.000 chỗ đứng. Đó
    là cấu trúc lớn nhất lúc bấy giờ và ngay trong trận đấu đầu tiên với
    khán đài mới vào tháng 12/1932 Arsenal đã đánh bại Chelsea với tỉ số 1
    – 0.
    Trong khu khán đài Bắc có xây dựng bảo tàng CLB từ những năm 50 và mới
    tu sửa lại trong thời gian gần đây. Khán đài này được sửa thành chỗ
    ngồi để đảm bảo an toàn cho CĐV sau thảm hoạ Hillsborough vào năm 1989.
    Trong số những cái tên được nhắc tới và lưu danh ở đây trong thời gian
    gần đây có Ian Wright, một trong những cầu thủ được coi là vĩ đại nhất
    trong lịch sử CLB và ngôi sao đương đại Dennis Bergkamp.

    1915

    Cuối mùa giải CLB xếp thứ 5 tại giải hạng 2. Lúc này Đại chiến Thế giới lần thứ nhất
    diễn ra vô cùng ác liệt và 4 năm là khoảng thời gian các trận bóng phải
    tạm ngừng chờ đến khi im tiếng súng.

    1919

    Các giải đấu khởi tranh trở lại. Và những cổ động viên Arsenal cũng bắt
    đầu rục rịch bàn tán về các đối thủ sắp tới ở giải hạng Nhì. Câu lạc bộ
    cần nhanh chóng trở lại hạng Nhất. Thế nhưng ngay trước khi bóng lăn,
    họ đã được thỏa mãn. Sau cuộc họp trước mùa giải mới, Arsenal bất ngờ
    được thăng hạng Nhất mặc dù vị trí của họ trước đó là thứ 5 tại giải
    hạng Nhì! Đây quả là một trong những sự kiện đáng nhớ nhất trong lịch
    sử bóng đá Anh. Nó cũng giải thích tại sao giữa CĐV Arsenal và
    Tottenham có sự căm ghét đặc biệt như vậy. Spurs luôn lớn tiếng nhưng
    đầu tiên hãy nên tự trách mình khi không thể thoát khỏi vị trí bất lợi.

    Năm 1919, liên đoàn bóng đá Anh quyết định mở rộng giải hạng Nhất từ 20
    lên 22 đội bóng. Việc này thật đơn giản chỉ cần giữ lại các đội bóng
    xếp chót bảng mùa giải trước và lấy 2 đội ở hạng 2 lên bổ sung. Tình
    cờ, 2 đội bóng London là Chelsea và Tottenham kết thúc mùa giải1915 ở 2
    vị trí 19 và 20. Khi cuộc họp liên đoàn hàng năm được triệu tập, kế
    hoạch của Henry Norris đã rõ ràng. Điều này phải kể đến sự trợ giúp của
    John McKenna, chủ tịch liên đoàn bóng đá Anh đồng thời còn là bạn rất
    thân của Norris. Ngoài ra, với việc Liverpool thua khó hiểu trước
    Manchester United (0-2), tạo cơ hội cho Man đỏ vượt lên trên Chelsea và
    Tottenham trong bảng xếp hạng chung cuộc (17), đó cũng là điều kiện rất
    tốt cho kế hoạch của Norris.

    Chelsea được tách riêng ra, vị trí của họ được đảm bảo. John McKenna đề
    xuất giữ Chelsea lại giải hạng Nhất và không cần bỏ phiếu, mọi người
    đều đồng ý. Tiếp đó Derby và Preston, các đội xếp thứ 1 và 2 giải hạng
    Nhì mùa giải 1915 được xét thăng hạng cũng không phải bàn cãi. Sau đó
    điều ngạc nhiên xuất hiện: John McKenna đọc một bài diễn văn ngắn gọn
    đề nghị thăng hạng cho... Arsenal, xét theo sự cống hiến cũng như bề
    dày lịch sử của câu lạc bộ (ám chỉ việc Arsenal đã trụ lại giải được 15
    năm, nhiều hơn nhiều so với đội bóng non trẻ Tottenham). Lý lẽ
    ủng hộ cho Arsenal thăng hạng dường như vô lý! Thế nhưng, sau khi hội
    đồng tiến hành bỏ phiếu thì Arsenal nhận được 18/41 phiếu, trong khi
    Tottenham chỉ là 8. Lẽ dĩ nhiên có nhiều lời xì xào về kết quả cũng như
    các khoản chi mờ ám của Arsenal nhưng cho tới tận bây giờ, không 1
    chứng cứ nào được tìm thấy. Như vậy, mặc dù đứng thứ 5 nhưng Arsenal
    vẫn được thăng hạng, trong khi các đội Barnsley và Wolves (thứ 3 và thứ
    4 giải hạng Nhì) và Totteham lại bị bỏ rơi! Thời khắc đó chính là sự
    khởi đầu cho sự thù hằn không đội trời chung giữa Tottenham và Arsenal
    cho đến tận ngày nay.

    Arsenal trở lại hạng Nhất năm 1919 và từ đó trụ vững ở giải đấu này, đó là một kỉ lục của bóng đá Anh! (to be cont...) Very Happy
    St & chỉnh sửa

      Hôm nay: Sun Dec 11, 2016 1:01 pm